Thứ Ba, 12 tháng 3, 2013

NỖI LO "HỎA TẶC"

Vụ cháy xảy ra tại số nhà 114 âu Cơ, phường Tứ Liên (Tây Hồ, Hà Nội) tuy không gây thương vong về người, nhưng thiệt hại về tài sản là khá lớn. Chứng kiến vụ cháy, nhiều người cảm thấy lo ngại trước những yếu kém, bất cập của công tác phòng cháy, chữa cháy  (PCCC). 
Dư luận đặt câu hỏi: Trong ngôi nhà 114 âu Cơ chứa rất nhiều vật liệu dễ cháy, vậy tại sao không hề có phương tiện chữa cháy nào? Tại một cơ sở kinh doanh tiềm ẩn nguy cơ cháy cao là vậy mà lâu nay không ai kiểm tra việc thực hiện các quy định về PCCC hay sao? Không chỉ thế, khi xảy ra cháy, toàn bộ lao động và người nhà đều không có hành động gì ngoài việc… bỏ chạy rồi “xem” lửa cháy.
Cùng với đó, phản ứng của lực lượng tại chỗ cũng khá yếu ớt, chủ yếu là các hộ dân xung quanh tìm cách hạn chế ngọn lửa cháy lan sang nhà mình. Người dân hiếu kỳ tụ tập xem đám cháy thì rất đông, nhưng số người tham gia cùng lực lượng chức năng chữa cháy thì chỉ… đếm trên đầu ngón tay. 
Người dân và lực lượng tại chỗ là vậy, còn lực lượng chuyên nghiệp thì sao?  Chừng 30 phút sau khi đám cháy xảy ra, khoảng 10 xe cứu hỏa và lực lượng chữa cháy chuyên nghiệp mới đến được hiện trường. Bàn về sự chậm trễ này, có ý kiến cho rằng đội chữa cháy gần nhất nằm sát khu vực Hoàn Kiếm, cách hiện trường vụ cháy khá xa. Không chỉ đến chậm mà có xe chữa cháy còn không có nước. Lý giải về điều này có ý kiến cho rằng, tại khu vực xảy ra đám cháy không có trạm tiếp nước cho xe chữa cháy. Sau hơn một giờ chữa cháy, vụ cháy mới được dập tắt. Thế nhưng toàn bộ tài sản, hàng hóa từ cái nhỏ nhất cho đến cái lớn nhất trong ngôi nhà này đều bị “hỏa tặc” thiêu rụi. Cả chục xe chữa cháy chuyên dụng, kèm hàng trăm con người tham gia ứng cứu trong hơn một giờ đồng hồ mà cuối cùng cháy sạch chẳng cứu được gì! Vẫn biết rằng chống “hỏa tặc” là việc rất khó khăn, phức tạp, hiểm nguy nhưng rõ ràng ở đây cần phải đặt vấn đề về tính hiệu quả của công tác chữa cháy.
Đau thương, mất mát, sự khốn khó do những thiệt hại từ các vụ cháy đang đè nặng lên hàng nghìn, hàng vạn gia đình. Vì vậy, đã đến lúc chúng ta phải đặt vấn đề về tính thiết thực, hiệu quả của công tác PCCC.
Hằng năm trên địa bàn cả nước, các địa phương, các ngành, các cấp tổ chức rất nhiều hoạt động như: Hội thao, hội thi, luyện tập, diễn tập PCCC... Đó điều là cần thiết, nhưng tính thiết thực của các hoạt động ấy không được thể hiện trong công tác PCCC ở cơ sở, nhất là việc cứu chữa từng vụ cháy cụ thể, nhất là những vụ cháy lớn. Người dân sẽ hoang mang, thiếu niềm tin nếu năng lực chữa cháy của lực lượng chuyên nghiệp không như mong đợi.
Mức độ thiệt hại từ các vụ cháy lớn hay nhỏ là do công tác chữa cháy được triển khai nhanh hay chậm. Được biết hiện nay, một số đơn vị PCCC chuyên trách đang phải phụ trách nhiều địa bàn với phạm vi khá rộng. Do vậy, khi xảy ra cháy ở các địa điểm xa, thời gian di chuyển lâu dẫn đến thời gian cháy tự do kéo dài, đó cũng là yếu tố gây thiệt hại lớn. Cùng với nâng cao trình độ, khả năng xử lý tình huống của lực lượng PCCC, dư luận cho rằng lực lượng này cần phải được củng cố về tổ chức biên chế, bổ sung trang bị phương tiện chữa cháy hiện đại, đặc biệt là phải tăng cường khả năng cơ động để bảo đảm chữa cháy kịp thời./.

0 Nhận xét:

Đăng nhận xét

Đăng ký Đăng Nhận xét [Atom]

<< Trang chủ