Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2020


TỰ DƯNG
 
Tự dưng trời đổ mưa rào
Làm em se lạnh nép vào trong tôi.
Tự dưng trong dạ bồi hồi.
Để tôi loạn nhịp tim ngồi trú mưa
Tự dưng hai má em hồng
Để tôi bối rối nói không thành lời
Tự dưng em tóc buông lơi
Để tôi ve vuốt thay lời yêu thương
Tự dưng Em ướt vì sương
Để tôi cởi áo giữa đường chở che
Tự dưng Em đứng bờ đê
Để tôi dừng lại đón về quê anh
Tự dưng Em mặc áo xanh
Để tôi xao xuyến gieo thành bài thơ
Tự dưng hai đứa tình cờ
Ngước lên bốn mắt bất ngờ tìm nhau.
 
 (Hà Nội, hè 2020)