Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2013

TẢN MẠN SỰ ĐỜI

       Hôm nay ngồi cùng anh. Anh tâm trạng bảo:
- Khi còn đương chức chúng nó thi nhau ôm chân anh, giờ anh về hưu có một số đứa nó tránh mặt anh.
Em bảo anh:
-  Đời là thế anh tâm trạng làm gì, hãy vô tư đi cho khỏe!
 Những kẻ thực dụng, cơ hội bao giờ chẳng thế. Khi anh còn đương chức nó muốn tranh thủ anh nên ôm chân anh là phải. Bây giờ ôm chân anh để nó được gì? Ở đời người ta phù thịnh chứ ai phù suy đâu anh?
Anh và em đã và đang sống với lương tâm trong sáng, không hề dối trá lừa lọc ai để mưu lợi cho bản thân mình. Những ngày đầu mới bước chân đến trường, mẹ em và chắc mẹ anh cũng thế luôn dạy rằng: “Con người ta sống phải có trước có sau, trọng tình, trọng nghĩa!”. Càng dấn thân vào cuộc đời em càng thấm những điều mẹ dạy.
  Dù không bao giờ quên anh nhưng em vẫn trách anh rằng: Khi còn đương chức anh không đủ tỉnh táo đến biết đứa nào nó thực lòng, trước sau như một với mình.

Khucquanhanhblog

0 Nhận xét:

Đăng nhận xét

Đăng ký Đăng Nhận xét [Atom]

<< Trang chủ